Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Và rồi cô ấy cũng quay trở lại

Như một lời hứa, sau 7 năm.

Vài tháng trở lại đây, cô thường xuyên ghé thăm blog cũ, và luôn muốn viết 1 điều gì đó, như ngày xưa. Có điều, những câu từ đã bỏ cô mà đi xa mất cả, những con chữ lâu không trò chuyện đã không còn biết cách nào sắp xếp cho hợp lý. Nên cứ lần nữa mãi, đến giờ có lẽ cũng đã gần nửa năm.

Và như một sự trùng hợp, anh, người từng xuất hiện trong 1 entries của cô 9 năm trước, cũng xuất hiện trở lại sau 7 năm không có liên lạc. 7 năm, 9 năm, 17 năm trước hay bây giờ, cách nói chuyện giữa anh và cô chưa bao giờ thay đổi. Vẫn những cuộc gọi từ bên kia bờ đại dương với những câu chuyện bông đùa không đầu không cuối, chuyện về gia đình, về bạn bè quanh cô và quanh anh. Chỉ duy nhất 1 điểm khác, là lần này cô thắc mắc mãi vì sao 17 năm trước, sau triền miên những ngày chat và phone, anh đột ngột mất liên lạc. Vì sao 9 năm trước anh có thể bất ngờ gọi cho cô như trong entry cũ cô viết và rồi lại đột ngột mất liên lạc cho tới 2 năm sau đó. Những ngày cuối 2010, cô cũng không hiểu vì sao mà có liên lạc lại với anh. Nhưng lý do để bặt tin nhau đến 7 năm sau thì cô chắc không bao giờ quên. 7 năm trước, lúc gần 30, cô vẫn hồn nhiên như đứa trẻ, vẫn suy nghĩ và làm mọi việc như 1 đứa trẻ nên đã mặc sức mà giận dỗi trách móc anh, về một điều mà anh không sai. Bây giờ, sau 7 năm, cô vẫn hồn nhiên cả tin như cô từ trước tới nay vẫn vậy. Chỉ có điều cô biết rất rõ rằng cô nợ anh 1 lời xin lỗi. Cô không nhớ trong những câu chuyện của gần 3 tháng qua, trong những bông đùa, có lần nào cô nói điều đó với anh chưa, nhưng nếu có lần nào đó gặp anh, cô tự hứa với chính mình nhất định sẽ nói với anh điều đó, cho dù có được anh tha thứ hay không.

Khi cô ngồi viết những dòng này, cho sự trở lại, có vẻ như có một mối liên hệ đã bắt đầu mờ dần đi. Đã 10 ngày kể từ cuộc gọi lần cuối của anh. Câu chuyện ngày hôm đó chóng vánh và không có gì đặc biệt hơn những lần khác. Sau đó là im lặng. Cô dù muốn, nhưng cuối cùng đã không gọi lại cho anh để hỏi lý do. Vì khi mốn giữ hay muốn buông bỏ một mối quan hệ, hẳn người ta sẽ luôn có lý do, hoặc có khi cũng không cần lý do nào cả. Hỏi cô có buồn không??? Có. Có nhớ không?? Làm sao có thể không nhớ 1 mối quan hệ, một người đã từng ở bên cạnh mình những tháng ngày tăm tối nhất, một người mà 17 năm sau vẫn có thể trò chuyện cùng mình như 17 năm trước, một người mà sau bao nhiêu năm vẫn có thể gọi tên mình y hệt như ngày xưa… cho dù người đó, mối quan hệ đó mãi chỉ là ảo ảnh, là ký ức của người đàn bà phù phiếm như cô. Chỉ có điều cô đã không còn khóc lóc như đứa trẻ khi lỡ đánh mất 1 thứ quý giá rồi chạy loạn lên tìm anh giữa khắp các diễn đàn như 17 năm trước. Cũng không dửng dưng như 9 năm trước. Lần này, cô đơn giản mỉm cười với chính mình, trái tim đàn bà nhẹ bẫng không buồn cũng không vui. Một mối thân tình, nếu thật tâm, thì sẽ chẳng có điều gì bôi xóa nổi.